Xin lỗi vì đã yêu em khi sự nghiệp mới bắt đầu

Có biết bao cặp đôi phải xa cách, có biết bao yêu thương phải chia lìa khi họ yêu nhau trong lúc sự nghiệp còn dở dang. Con gái có lẽ sẽ nhẹ gánh hơn còn người đàn ông lúc nào cũng đau đáu ý nghĩ “tôi phải lo được cho vợ con” Trong lúc mải mê với hoài bão của mình anh quên mất mình đã từng có một người yêu thương. Có lẽ anh nợ mối tình đầu ấy rất nhiều, xin lỗi vì đã yêu em khi sự nghiệp mới bắt đầu…


Lời tâm sự

Em muốn tâm sự câu chuyện của em để mong chuyên gia có thể cho em những lời khuyên ạ. Em và bạn trai năm nay 23 tuổi. Tụi em đã yêu nhau đến nay là 3 năm rồi (yêu nhau thời sinh viên), bạn trai em học cao đẳng nên ra trường trước em 1 năm. Còn em bây giờ mới vừa ra trường. Quê em ở Bình Định, quê anh ấy ở Khánh Hòa. Trước đó, tụi em yêu thương nhau nhiều lắm, cả 2 đều yêu thành thật. Anh ấy thương em chăm sóc cho em nhiều lắm.Tụi em dường như là sống chung với nhau nhưng tụi em không đi quá giới hạn cho phép. Vì anh ấy tôn trọng em. Anh ấy cũng đã dẫn em về nhà anh ấy chơi nhiều lần. Ba mẹ anh ấy cũng rất quý mến em. Anh ấy cũng ra nhà em chơi 2 lần. Nhà anh ấy thì không khá giả bằng nhà em nhưng em không quan trọng mấy chuyện đó. Mỗi dịp lễ, hay ngày bình thường cũng vậy, em biết anh ấy không có tiền thì em không bao giờ đòi hỏi quà tặng hay bất cứ điều gì, vì vậy anh thương em lắm.

Em cứ tưởng mọi việc sẽ êm xuôi như vậy. Nhưng khi anh ấy ra trường thì phải vô Sài Gòn làm (anh ấy học xây dựng, vào trong đó có người quen xin được việc ). Mới ngày đầu vào anh ấy còn quan tâm em bình thường. Nhưng khi đi làm rồi anh ấy lơ dần. Em cảm thấy anh ấy không còn quan tâm em như trước nữa. Nhưng mà công việc của anh ấy nhiều lắm, anh còn đi làm phụ quán coffee vào buổi tối nữa. Mà em biết anh ấy thiếu ngủ là ảnh hay nhăn. Em thì ở xa, lo lắng, quan tâm nên hay gọi điện thoại và nhắn tin liên tục cho ảnh (vì nó như 1 thói quen của em hằng ngày mất rồi, mà hồi giờ 2 đứa ở chung nữa, lần đầu tiên xa nhau như vậy em nhớ lắm ). Nhưng em thì không biết anh ấy làm nhiều như vậy, em cứ nhắn tin, gọi miết. Anh ấy bực. Có khi anh ấy không trả lời lại cho em.

Cái lần đó là khoảng 3-4 ngày anh ấy vẫn không liên lạc gì với em cả, em biết ảnh đi làm nên không gọi, chỉ nhắn tin hỏi thăm mà anh ấy vẫn không trả lời. Em mới bực mình, tính em rất ghen. Em mới hỏi anh ấy bận rộn đến mức mấy ngày rồi mà vẫn không có thời gian hỏi thăm bồ luôn hả. Anh ấy mới trả lời lại em là “không biết tui đi làm à, rảnh rỗi quá không biết làm gì à, không biết thông cảm cho nhau thì chia tay đi “. Anh ấy thì cũng hơi nóng tính, và đặc biệt là anh ấy rất trọng lễ nghĩa, không thích con gái ăn nói hỗn, em biết rất rõ điều đó.

Lúc đó em đang bị bệnh sốt cả tuần chưa hết, ảnh đã không quan tâm em mà còn nói những lời như thế, còn đòi chia tay nữa. Em tức quá cãi lại những lời thậm tệ từ trước tới giờ em chưa bao giờ nói ra. Em đã xưng hô “mày-tao”,  ảnh rất sốc khi em nói như vậy anh nói em không còn hiền lành như trước nữa, em là người có ăn học mà lại dám nói ra những lời như vậy với người yêu. Anh không chấp nhận có 1 người yêu như em. Lúc đó em nóng giận em nói mà không suy nghĩ, sau đó khoảng 15 phút sau, em tỉnh táo lại và biết em đã quá lời, em liền xin lỗi anh ngay lập tức. Nhưng lúc đó anh bận làm rồi anh không trả lời em nữa.

Và từ đó trở đi anh lạnh lùng không còn như xưa nữa, mặc cho em khóc lóc van xin, năn nỉ, em xin lỗi miết và hối hận muốn sửa lỗi ( em xin anh tha thứ 2 tháng rồi ) nhưng anh vẫn dửng dưng như vậy. Anh còn thay đổi cách xưng hô với em “cô-tôi”. Em vẫn kiên trì nhắn tin níu kéo anh nhưng anh vẫn không trả lời tin nhắn của em, lâu lắm anh mới nhắn lại và nói em chấp nhận chia tay đi, tất cả kết thúc rồi (anh không chấp nhận 1 người yêu như vậy. bây giờ chưa là gì mà đã nói vậy sau này cưới về rồi ra sao nữa).

Em đau đớn, tim như nát ra. Em không thể chia tay anh được, 3 năm trời đối với em nó sâu đậm lắm, đầu đời của 2 đứa nữa, em yêu anh nhiều lắm. Em chưa bao giờ yêu ai nhiều như vậy. Bây giờ thì em đã chấp nhận chia tay rồi (bởi vì anh nói với em là nếu cứ tiếp tục dai dẳng như vậy thì anh sẽ chặn hết liên lạc với em) nhưng tim em đau, em không làm được việc gì cả, suốt ngày chỉ suy nghĩ về anh thôi. Em từ 1 cô bé vui vẻ hay nói hay cười bây giờ em như bị tự kỉ, không muốn tiếp xúc với ai. Em đã thử cố quên rồi nhưng không được, em muốn quay lại với anh ấy nhưng em không biết phải làm cách nào (em biết bây giờ anh ấy vẫn chưa có bồ, anh ấy đang lo cho sự nghiệp ổn định và lo cho ba mẹ và 2 đứa em ăn học). Em mong chuyên gia hãy cho em những lời khuyên chứ hiện tại em rất rối và chán nản. Em xin chân thành cảm ơn ạ .

Chuyên gia tư vấn tâm lý

Chào em!

Đọc những dòng tâm sự của em, chị cảm thấy buồn cho một cuộc tình chân thành, trong sáng kéo dài 3 năm nhưng giờ lại xảy ra mâu thuẫn bởi những thay đổi trong cuộc sống mà cả hai em đều chưa kịp thích nghi để ứng xử cho phù hợp. Chị hiểu em đang cảm thấy đau buồn vì dù em vẫn yêu anh ấy nhiều nhưng người yêu em lại nhất quyết chia tay, và có lẽ em cũng đang cảm thấy tự trách bản thân vì nghĩ rằng mình là người dẫn đến mâu thuẫn này. Thực sự, với một cô gái yêu chân thành như em khi rơi vào hoàn cảnh của em cũng đều sẽ có những cảm giác như vậy. Mong rằng với những chia sẻ của chị, em sẽ có cách nhìn nhận vấn đề một cách đầy đủ và có hướng giải quyết phù hợp với hoàn cảnh của em hiện tại.

xin lỗi vì đã yêu em

Tổng đài tư vấn Tâm lý – Tình yêu – Hôn nhân gia đình trực tuyến 24/7: 19006172

Trong thư em có chia sẻ rằng, bọn em đã yêu nhau từ thời sinh viên, đến nay đã được 3 năm. Đó là một quãng thời gian có lẽ đủ dài để bọn em có thể hiểu về tính cách, con người và hoàn cảnh của nhau. Tuy nhiên, cuộc sống sinh viên và cuộc sống sau khi ra trường hoàn toàn khác nhau. Tình yêu khi chúng ta đang ngồi trên ghế nhà trường sẽ thơ mộng, lãng mạn và nhiều thời gian dành cho nhau, quan tâm chăm sóc nhau hơn. Còn khi ra trường rồi, con người ta sẽ trở nên bận rộn hơn với những áp lực cơm áo, gạo tiền. Đối với con trai, áp lực đó càng lớn hơn rất nhiều bởi trách nhiệm của một người con, một người anh, và sự thành công, địa vị của mình trong xã hội. Đối với người yêu em, có lẽ thời gian dành cho công việc khiến cho bạn ấy không có cả thời gian nghỉ ngơi. Anh ấy ít nhắn tin, gọi điện, quan tâm em như trước, có thể do cậu ấy quá bận rộn và hơi vô tâm một chút. Nhưng không phải họ không yêu, họ không nhớ; mà họ nghĩ rằng cách thể hiện tình yêu thương tốt nhất đó là năng lực, địa vị của họ và khả năng tài chính để đảm bảo cho cuộc sống gia đình sau này đầy đủ, no ấm, không để cho vợ mình phải khổ sở thất vọng.

Tuy nhiên, ở đây 2 em lại chưa đặt được vào vị trí của nhau để hiểu và chia sẻ cùng nhau. Bản thân em, phải sống xa người mình yêu thương, sự nhớ nhung kết hợp với nỗi lo lắng, bất an vì người yêu ở xa khiến em muốn nói chuyện và kiểm soát anh ấy nhiều hơn. Nhất là những lúc ốm đau, sự mệt mỏi, cô đơn khiến em càng thêm nhớ, thêm tủi thân; nhưng anh ấy lại không biết cách để trấn an em mà khiến cho em càng thêm lo lắng. Những vấn đề này, em nên chia sẻ thẳng thắn để người yêu em hiểu được chứ đừng mong anh ấy phải tự nhận ra điều đó. Bởi con trai thường không phải ai cũng nhạy cảm và biết được người yêu mình cần gì, muốn gì. Dù em ốm, nhưng cậu ấy ở xa nên có thể cậu ấy cũng không biết được nếu em không chia sẻ.

Trước tình huống đã xảy ra như vậy rồi, chị tin em đã làm tất cả mọi thứ bằng tấm lòng, tình yêu thương chân thành của em trong suốt 2 tháng trời, năm nỉ, cầu xin, thay đổi em cũng đều làm cả. Nhưng người yêu em vẫn quyết tâm chia tay, có lẽ cậu ấy cũng đã có những dự định và kế hoạch của mình trong thời gian tiếp theo khi đưa ra quyết định dứt khoát với em như vậy. Em à, khi quan điểm hai người đã chuyển hướng cũng giống như hai người dưng ngược lối, dù em có ra sức níu kéo, làm tất cả mọi thứ để tìm kiếm tình cảm này của cả hai có lẽ cũng là thừa đối với cậu ấy hiện giờ. Nếu như sự níu kéo của em làm cho cả hai bên xa cách hơn, không thay đổi được tình cảm em có thực sự muốn níu kéo không? dẫu biết rằng tình cảm 3 năm trời là rất sâu đậm rất ý nghĩa với em. Tình yêu ấy mang lại cho em bao nhiêu cung bậc cảm xúc mà có lẽ khó có thể nào tìm kiếm lại một lần nữa.

Nhưng tình yêu luôn cần xuất phát từ hai hướng, em cũng đâu có thể buộc bản thân em yêu thích một ai đó khi mà trong thâm tâm em không có nghĩ tới họ phải không em? Thay vì đặt câu hỏi làm sao để níu kéo thì em hãy tìm cách sống tích cực hơn cho bản thân mình trong thời điểm này. Sau một thời gian em chia tay người yêu em, nếu cậu ấy vẫn đáng yêu, ngày càng thành đạt, cuộc sống rất tốt em có cảm thấy muốn gần gũi, muốn tìm kiếm hơn không. Nhưng ngược lại cậu ta chẳng ra gì sa ngã, không biết chăm sóc bản thân, công việc thì không tới đâu cả, em có còn thấy tiếc nuối họ không, chắc có lẽ sẽ không. Chính vì vậy em cũng cần sống thật tốt, sống tốt và tinh thần thoải mái chính là phương pháp níu giữ người đó tốt nhất em à. Đừng để cậu ấy tới ngày gặp lại em, cậu ấy sẽ nghĩ thầm “ngày đó mình bỏ cô ấy quả thật không sai chút nào”

Hơn thế nữa, em biết đấy quy luật tình yêu muôn đời luôn là sự đuổi bắt, ta càng đuổi họ càng muốn chạy thật xa, nhưng khi ta đứng lại họ sẽ đứng im, khi ta quay đi sẽ tạo những cảm giác nuối tiếc trong lòng họ hơn. Trong lúc họ đang có hướng đi mới, đang có ý tưởng hoài bão mới muốn thực hiện, em hãy tạo điều kiện để họ có thời gian yên tĩnh thực hiện những kế hoạch dự định của họ. Khi đạt được điều họ muốn họ sẽ có thời gian để nhìn ngắm lại mọi thứ họ đã trải qua. Còn giờ đây có ép buộc cũng không thể được gì, trong lúc đó em cũng tập trung cho sự nghiệp, công việc của mình đi, để trở thành một cô gái tự tin hơn, mạnh mẽ hơn. Chúc em thành công trong cuộc sống!

Thân ái,

Recent Posts

CÓ THỂ BẠN CHƯA XEM

Tổng đài tư vấn 19006172 trực thuộc công ty luật TNHH Tuệ Minh

Lưu ý: Để buổi làm việc được hiệu quả, quý khách vui lòng gọi điện trước để chúng tôi tư vấn về hồ sơ, tài liệu cần chuẩn bị và thu xếp lịch hẹn.